[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

/

Chương 109: Mỹ nhân xuất dục (hai trong một, lễ tình nhân vui vẻ!) (1)

Chương 109: Mỹ nhân xuất dục (hai trong một, lễ tình nhân vui vẻ!) (1)

[Dịch] Không Phải Chứ Quân Tử Cũng Phòng

Dương Tiểu Nhung

6.170 chữ

03-01-2026

"Hy vọng không làm phiền đại sư tiếp đãi khách quý."

"Huyện thái gia nói đùa rồi, ngài chính là khách quý."

Băng qua con đường nhỏ yên tĩnh lát đá phiến đỏ giữa rừng, lại men theo hành lang đi thêm hai ba mươi bước là có thể thấy chủ trì thất, nơi tiếp đãi khách quý của chùa, khung cảnh cao nhã, đậm chất thiền.

Một tiểu sa di có vầng trán bóng loáng dẫn đường phía trước, đưa Âu Dương Nhung đến nơi này.

Tiểu sa di đó là Tú Phát đã nhiều tháng không gặp, vẫn có dáng vẻ ngây ngô thật thà như trước.

Âu Dương Nhung vừa vào chùa, trước tiên đã ghé qua nhà Liễu A Sơn, sau khi thăm hỏi A Thanh và Liễu mẫu mới đến gặp Thiện Đạo đại sư.

Trên hành lang dài, hai người vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

Tú Phát cũng là người dễ bắt chuyện, vốn đang ở tuổi ham chơi, lại lâu rồi không xuống núi nên đương nhiên gã nắm lấy cơ hội hỏi đông hỏi tây Âu Dương Nhung, chủ yếu là về những chuyện thú vị của long chu hội.

Âu Dương Nhung lựa lời đáp lại, thật ra câu hỏi của tiểu sa di về việc đội thuyền rồng nào giành chiến thắng cuối cùng trong long chu hội, hắn cũng quên mất rồi. Ngày cuối cùng hắn chỉ lên đài cao trao giải, làm cho xong thủ tục rồi trở về.

Đến trước cửa chủ trì thất, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

Ngoài giọng nói quen thuộc của Thiện Đạo đại sư, còn có một giọng nữ xa lạ, thanh lãnh mà uyển chuyển, có chút giống giọng một ngự tỷ.

Âu Dương Nhung và Tú Phát cùng dừng bước, nhìn nhau một cái rồi rời khỏi hành lang, đi đến một bộ bàn ghế đá trong vườn hoa chờ đợi.

Thấy vậy, Tú Phát thay mặt sư phụ xin lỗi, Âu Dương Nhung lắc đầu, ý bảo không sao.

Ánh mắt hắn rơi trên bức tường hồng phấn bên ngoài cửa chủ trì thất, nơi có một cây ô giấy dầu màu chu sa đang xếp lại, dựa nghiêng vào tường.

Một lát sau, tiếng nói chuyện trong chủ trì thất ngừng lại, cửa mở, Thiện Đạo đại sư cung kính tiễn một nữ lang đội duy mạo, mặc nhu quần màu đào ra ngoài.

Theo sau nữ lang là một tiểu thị nữ mặt bánh bao trông rất đáng yêu.

Tiểu thị nữ ra khỏi cửa, không quên nhặt cây dù đỏ dựa vào tường, ôm dù đuổi theo nữ lang.

Thiện Đạo đại sư dường như thoáng thấy bóng dáng hai người Âu Dương Nhung đang chờ trong vườn hoa phía xa, lão không tiễn thêm nữa, khoan thai dừng bước, hai tay chắp lại hành lễ:

"Nữ bồ tát yên tâm, nếu có tin tức gì khác, lão nạp sẽ lập tức phái tăng khách đến quý phủ thông báo."

"Vậy thì làm phiền đại sư rồi, việc này... đối với ta rất quan trọng."

Nữ lang váy đào khẽ gật đầu, chỉ chắp tay đáp lễ, giọng điệu có vẻ hơi thất vọng, nhưng cũng không nhiều lời, cùng tiểu thị nữ mặt bánh bao dứt khoát rời đi.

Một cơn gió xuân từ ngọn cây thổi qua hành lang, làm bay tấm mạng che đỏ của nữ lang đội duy mạo, Âu Dương Nhung thoáng thấy một chiếc cằm thon nhọn và một đôi môi cong màu đỏ son, chiếc cằm kia tựa như búp măng xuân mới bóc.

Thiện Đạo đại sư nhìn khách quý rời đi, đoạn xoay người bước tới, vẻ mặt áy náy:

"Huyện thái gia đợi lâu rồi."

"Không sao, đại sư trông có vẻ rất bận rộn."

"Haiz, lão nạp chính là cái số lao lực, cũng chẳng biết là ai đã truyền ra ngoài cái danh mọn Thiện Đạo này giúp lão nạp, mỗi tháng du khách bốn phương, tín nam thiện nữ đến thăm quá nhiều, người xuất gia lại không thể làm cao, đành phải tự thân lo liệu."

Lão tăng mặc tăng bào đen, râu đỏ phất phơ, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, cảm thán một tiếng:

"Nói ra cũng sợ huyện thái gia chê cười, thật ra đa số thí chủ, bồ tát đến thăm... toàn là những chuyện khiến lão nạp cũng chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Nhưng Phật pháp vô biên, Đức Phật từ bi, lão nạp ngu dốt chứ không có nghĩa là Phật Đà cũng ngu dốt, chỉ cần dẫn dắt những người hữu duyên đó vào trong Phật pháp vô biên mà cầu đạo là được."

Cho nên ngài chỉ là lừa đảo thôi đúng không?

Âu Dương Nhung thầm phỉ nhổ trong lòng, nhưng mặt ngoài lại tỏ vẻ vô cùng đồng tình:

"Cũng vậy cả thôi, huyện nha mỗi tháng cũng có cả đống vụ án nhỏ lông gà vỏ tỏi. Ví như phu nhân nhà Vương viên ngoại ở phố bên, bụng mãi không mang thai cũng lén đến tìm bản quan khóc lóc, nói rằng xin phụ mẫu quan nhất định phải điều tra cho kỹ..."

Hắn tỏ vẻ bất bình: “Ta nói chứ, chuyện như vậy bảo ta làm chủ cho thị thế nào được?”

Thiện Đạo đại sư suy ngẫm một lát rồi ôn tồn đề nghị:

"Vậy tháng sau nếu vị Vương phu nhân đó lại báo án, huyện thái gia có thể giới thiệu đến Đông Lâm tự chúng ta cầu con, Tống Tử Quan Âm của bản tự ở Giang Châu rất có tiếng tăm đó."

Âu Dương Nhung vung tay:

"Không cần đâu, sau này ta nghe thuộc hạ nói, Vương viên ngoại năm ngoái đi buôn ở nơi khác đã nhiễm bệnh qua đời rồi. Ta nói xem, một quả phụ như thị thì mang thai cái gì? Đây chẳng phải là báo án giả để trêu chọc bản quan hay sao? Ta liền cho Lục lang lôi thị xuống, đánh tượng trưng mười trượng rồi đuổi đi."

Hắn thở dài một tiếng: “Trong dân chúng cũng có kẻ gian ngoan mà.”

"..." Thiện Đạo đại sư và Tú Phát cùng sững người, nhìn khuôn mặt điển trai đang u sầu than vãn của vị tuấn huyện lệnh, muốn nói lại thôi.

Huyện thái gia, ngài chắc chắn đây không phải là... oan án chứ?

Hai thầy trò nhất thời không nói nên lời.

Huyện lệnh trẻ tuổi lắc đầu, không bàn thêm nữa, quay sang tò mò hỏi:

“À phải rồi, vừa rồi Ngụy Ế Nương kia đến tìm đại sư, lẽ nào cũng vì mấy chuyện vặt vãnh đó sao?”

Dường như cảm thấy cũng không phải chuyện gì bí mật khó nói, Thiện Đạo đại sư trầm ngâm:

“Lão nạp cũng không rõ lắm, nhưng cũng thấy khó hiểu. Vị nữ bồ tát đó đến để tìm một bài từ phú của cổ nhân, nàng cũng không biết đã nghe được từ đâu.

“Nghe nói năm xưa Đào Uyên Minh làm huyện lệnh ở huyện này tám mươi mốt ngày, lúc từ quan từng để lại một bài từ phú ẩn thế, còn tặng cho vị chủ trì Đông Lâm tự đương thời... Vị nữ bồ tát đó chính là đến tìm bài từ phú của cổ nhân này, hỏi xem Đông Lâm tự chúng ta có còn lưu giữ bản gốc không.”

Âu Dương Nhung thuận miệng nói: “Tìm sách tra cổ thôi mà, vị cô nương này cũng thú vị đấy. Vậy Đông Lâm tự các ngươi có còn lưu giữ bài từ phú đó không?”

Thiện Đạo đại sư cười khổ:

“Huyện thái gia, đó đều là chuyện mấy trăm năm trước rồi, chỉ là một bài từ phú thôi, Đông Lâm tự chúng ta tuy là cổ tự, nhưng cũng không phải kho tàng của cung đình, huống hồ giữa chừng trải qua bao lần thay triều đổi đại, làm sao có ghi chép chi tiết được...”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!